Đăng ký Đăng nhập
-‘๑’- YONGSEOVN ♥♥ GOGUMA HEAVEN -‘๑’- Trang chủ

Đô_choldingBlog của http://www.yongseovn.net/forum/?121 [Ưa thích] [Copy] [Chia sẻ] [RSS] **~Emotional~**

Blog

1:Love in the rain....

Độ hot 5Có 761 lần đọc 2011-9-28 18:40

-Huynh ah,trời đang mưa mà vào trong đi,hôm nay ở ngoài lạnh lắm

-Huynh không sao,mấy nhóc đừng lo,huynh…..

-Huynh muốn nhìn mưa chứ gì?em biết nhưng vào trong nhà vẫn có thể nhìn đươc mà,hu..y..nh…

-Jungshin ah,để Yonghwa huynh yên đi,em cũng thừa biết không phải chỉ có thế mà

-haizz……..em biết,nhưng….


Bất lực nhìn theo dáng người anh trai ngồi trên ban công mặc cho từng hạt mưa lất phất lâu lâu lại rơi vào người mà Jungshin xót xa.Ba năm rồi,đã 3 năm trôi qua mà anh ấy vẫn không từ bỏ cái thói quen này,cái thói quen mà khi người khác nhìn vào chỉ thấy được sự tang thương và nỗi ám ảnh không bao giờ có thể chấm dứt của anh!


                                                                                             ...

                                                                                         -Oppa!
                                                                                           -Huh?

                                                                         -Em…thật sự em rất thích mưa

      -Hả? mưa?tại sao?

-Vì…mưa gắn liền với chúng ta!

                                                                                                                                                        …….

 

Bàn tay đưa ra….hứng nhẹ những giọt mưa……….

 

‘’Hôm nay trời lại mưa ….,Seohuyn ah…em có thấy không?trời lại đổ mưa rồi đó.Bất chợt không biết sao lần này anh lại thấy ghanh tị nhỉ?,hình như ông trời thiên vị em quá thì phải,biết em thích mưa nên ông ấy cứ cho mưa suốt mặc kệ cho những cơn mưa đó có thể làm rét buốt cả trái tim anh.Ông ấy quá vô tình với anh nhưng lại quá tốt với em,ngay cả việc chỉ để một mình em ở chốn đó cùng ngắm thiên đường còn anh thì bị bỏ lại một mình với những cơn mưa lạnh đến xé lòng này….Anh thật ích kỷ phải không Huyn?Anh đón nhận những cơn mưa,ngắm nhìn những hạt mưa chỉ đơn giản vì Seohuyn của anh thích chúng nhưng thực chất bản thân lại căm ghét chúng đến tột độ…,Ha....Huyn ah,bây giờ anh nên mỉm cười hay bật khóc đây?Anh hận và căm ghét mưa vô cùng thế nhưng trong anh lại luôn có một ý thức rằng anh muốn ôm trọn những cơn mưa ấy vào lòng,muốn hòa tan vào chúng,muốn chúng xoa dịu những cơn đau rát đến thấu xương mà chính chúng đã gây ra cho anh….,anh phải làm sao đây?càng lúc anh càng thấy bản thân mình nhu nhược và yếu đuối đến ngu muội,anh dần dần không thể kiểm soát được chính mình,anh muốn bỏ cuộc…thật sự chỉ muốn buông lơi mọi thứ thế nên Seo joo huyn,liệu em có thể nghe được những điều này không?có thể hiểu cho trái tim quằn quại từng cơn đau này không?’’

 

Hướng đôi mắt ra ngoài khoảng không trắng xóa ngoài kia Yonghwa  thốt nhẹ từng lời trong nghẹn ngào

 

-Huyn ah…..anh…..anh nhớ em…..thật sự rất nhớ em,anh nhớ tới mức sắp phát điên rồi ….

 

Lạnh lùng………..từng giọt nhẹ nhàng rơi…..tự hỏi là mưa hay nước mắt?

                                                                                                       
                                                                                  ***

 

Mặc kệ cho Jungshin đang la mắng ầm ĩ bên cạnh và ngoài trời thì đang mưa rả rít Minhuyk vẫn thản nhiên đeo headphone và thả hồn mình theo giai điệu của Love in the rain,cậu nghe và cảm nhận để thả trôi cái cảm giác hối tiếc và đau thương đang hiện hữu ngay lúc này theo từng lời của bài hát,giống như để bản thân lạc trôi vào một thế giới chỉ có mưa và…nước mắt.

‘’Uhm…đúng vậy,chỉ có mưa và nước mắt……’’

                                                                                              ...

 

-Minhuyk ah…

-Ờ,mình nghe,gì ák?

-Cậu rất thích mưa phải không?

-Uhm,rất thích,còn cậu?

-Mình…..

-Cũng thích luôn chứ gì?

 -Sao cậu biết???

-Rất đơn giản,vì Minhuyk và Seohuyn rất giống nhau.hi

                                                                                                                                                 …..

 

Có cái gì đó mằn mặn nơi khóe môi…..

                                                                                                          
                                                                                     ***

Gõ nhẹ vào bàn phím máy tính cái tên quen thuộc,Jungshin cắn chặt môi như mọi lần và nhìn chằm chằm vào các topic đang hiện hữu trước mắt,tay nắm chặt mouse như muốn bóp nát nó...


’Thiên thần của SNSD gặp tai nạn bất ngờ’’

‘’Nàng Maknae đáng yêu của Girls generation đang trong tình trạng nguy kịch’’

‘’Seohuyn của SNSD vì bảo vệ Jung Yonghwa mà bị thương nghiêm trọng?’’

‘’Cả Đại hàn dân quốc đang cầu nguyện ngày đêm cho thiên thần của SNSD’’….


Và topic làm đau lòng người nhất…


‘’SNSD Seohuyn đã ra đi trong biển nước mắt….’’


Đóng gập thật nhanh màn hình một cách lạnh lùng Jungshin mỉm cười chua chát.Đã ba năm trôi qua từ cái ngày khủng khiếp ấy xảy ra rồi mà cậu vẫn  có cảm giác như nó chỉ mới kết thúc ngày hôm qua.Mọi thứ xảy ra quá nhanh đến nỗi đã từng ấy năm mà cậu vẫn chưa thể chấp nhận được cái sự thật tàn khốc đó,cái sự thật rằng người ‘’chị dâu’’ mà cậu yêu quí,người bạn thân như anh em của cậu đã vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống này.Cái sự thật đau lòng đã làm thay đổi quá nhiều thứ kể từ khi nó xuất hiện….

Jung Yonghwa-người anh tài năng mà cậu luôn ngưỡng mộ và coi trọng đã thay đổi một cách chóng mặt.Từ một người hoạt bát vui vẻ,từ một cholding luôn làm người khác thoải mái và cười không ngớt khi ở bên cạnh thì bây giờ cho dù chỉ là bố thí một nụ cười anh ấy cũng chẳng buồn nghĩ đến.Anh ấy đắm mình trong âm nhạc và khoảng không gian riêng luôn bị khóa chặt mà không ai có thể bước vào,anh ấy giống như chỉ sống để tồn tại chứ không hề có ý thức rằng mình đang sống vì cái gì.Không đóng phim và cũng không xuất hiện ở bất cứ show giải trí nào ngoài lúc tuyên truyền các album,anh ấy chỉ sáng tác và sáng tác,những bài hát mà khi được phát hành luôn trở thành hit và đưa tên tuổi CNBLUE lên đỉnh cao của danh vọng,nhưng lại luôn có một điểm chung trong tất cả các ca khúc, đó là cảm giác đau thương đến tan nát cõi lòng khi lắng nghe!


      Anh sống ở nơi mà những kỷ niệm được xây đắp chung đôi,xa ánh mắt người đời,trong bí mật của một điều thầm kín riêng tư duy nhất,nơi em vẫn còn ngự trị!

……….


Và còn một người nữa cũng đã thay đổi nhưng chắc là chỉ có mỗi Jungshin và Jonghuyn nhận ra,không ai khác ngoài Kang minhuyk!.

Không thay đổi tới mức trở thành con người khác như Yonghwa huynh,Minhuyk vẫn vậy,vẫn là maknae mắt cười đáng yêu của CNBLUE,vẫn cái phong cách ngại ngùng rụt rè trong mọi hoạt động nhưng làm ngã gục biết bao trái tim ,vẫn tham gia diễn xuất và đạt được không ít giải thưởng.Tuy nhiên có một điều luôn khiến Jungshin rùng mình khi nghĩ đến đó là khi trời đổ mưa Minhuyk sẽ im lặng đến một cách đáng sợ!Không cười không nói,chỉ im lặng đeo headphone và nghe nhạc mà nếu như Jungshin không lầm thì rất có thể sẽ lại là Love in the rain-bài hát mà Yonghwa huynh cũng nghe khi trời mưa. 

 

Có những nỗi buồn của tình yêu mà thời gian không thể xóa nhòa,nó để lại trong nụ cười những vết sẹo không bao giờ lành hẳn!

........


‘’Tất cả đều thay đổi khi mưa,từ thói quen của Yonghwa huynh cho đến sự im lặng đến bất thường của Minhuyk.Phải chăng tất cả đều liên quan tới người con gái ấy?Uhm….Có thể lắm chứ vì cái ngày xảy ra sự kiện đau lòng đó cũng là một ngày mưa…..’’

  

                                                                                       ***

 

Jonghuyn ngả người ra ghế,đưa ánh mắt lên nhìn trần nhà trân trân,xung quanh không một tiếng động….,mọi thứ yên lặng tới mức khiến anh chỉ muốn phá vỡ mọi thứ trong căn phòng này thành từng mảnh.Jonghuyn tự hỏi liệu đây có còn là ‘’nhà’’ nữa hay không khi bao trùm nó chỉ là khoảng không xám xịt không bao giờ tan?U ám và mờ đục tới mức khó chịu!.

Đã ba năm rồi mà,tại sao ba năm dài đã trôi qua mà mọi thứ vẫn không có gì gọi là chuyển biến tốt đẹp cho từng con người đang sống trong không gian này?Her…,nhưng buồn cười ở chỗ chính bản thân còn không thoát được nỗi ám ảnh đó thì nói gì những người anh em còn lại….


‘’Jonghuyn ah,mày thật là nực cười mà’’


Khẽ nhắm chặt đôi mắt,khuôn mặt Jonghuyn dường như co lại khi những hình ảnh ấy lại xuất hiện trong đầu anh rõ mồn một,rõ tới mức khiến đầu anh đau đến rát buốt.Hình ảnh đứa em gái mà anh từng gọi là ‘’chị dâu’’,đứa em gái bướng bỉnh mà anh yêu thương ngã xuống ,người thấm đẫm máu nằm trong vòng tay và tiếng gào thét như đứt đoạn của Yonghwa huynh và Minhuyk mà anh chỉ muốn vùng dậy để xua đuổi chúng ra khỏi đầu ngay lập tức mà thôi.Biết là không thể trốn tránh nhưng ước gì cái viễn cảnh kinh hoàng ấy có thể biến mất trong cuộc sống của anh ,của Jungshin và đặc biệt là của Minhuyk và Yonghwa huynh?Hai con người đã phải sống trong dày vò và đau khổ đến tột cùng.Làm sao hai con người yếu đuối đó có thể sống thanh thản và hạnh phúc khi mạng sống của họ được đánh đổi bằng mạng của người con gái mà họ yêu?


‘’Cuộc đời thật biết trêu ngươi con người ’’



                                                                                     ***

 

-Yong oppa!gần đây anh có khỏe không?sao trông anh ốm quá…

-Oppa ah,anh phải giữ gìn sức khỏe nhé,với lịch làm việc dày đặc như vậy thì không được lơ là bản thân đâu nha.Còn nữa, lâu lâu thấy thèm quá thì mới được uống cafe nha,không được uống thường xuyên đâu đó,nó không tốt cho đường ruột của anh đâu…

-Oppa!hôm nay em thấy anh uống cafe rồi nha,anh thật là…..

-Em gửi vitamin cho oppa rồi,nhớ uống nhé…..

………………….


‘’Thật kỳ lạ,cứ mỗi khi anh cầm phone lên thì việc đầu tiên anh làm là đọc lại tất cả những tin nhắn cằn nhằn như bà cụ non của em sau khi chúng ta kết thúc WGM.Không biết từ lúc nào nó đã trở thành thói quen vô thức của anh ,nhờ những dòng chữ ấy mà trong cuộc sống của anh không mất hẳn nụ cười trong suốt những ngày tháng không có em.Nhưng có ai biết được có một khoảng thời gian anh đã phải khốn đốn và đau đầu suy nghĩ về một chuyện mà xuất phát cũng là từ những dòng tin nhắn ‘’vô tư’’này.Không có gì khác ngoài tình cảm của em…..Anh không nhớ hết đã có bao nhiêu lần anh tự đặt câu hỏi rằng liệu tình cảm của Seohuyn dành cho mình là gì đây?Là tình cảm của một người em gái?một người bạn hay chỉ đơn giản là sự quan tâm tới người đã ở bên mình hơn một năm?...Tất cả những điều này làm đầu óc anh quay cuồng giữa quyết đinh rằng có nên tiếp tục lấn sau hơn vào dòng thác tình cảm mà mới đây thôi anh phát hiện ra mình dành cho em,hay là dừng lại thứ tình cảm ngốc nghếch này khi anh không xác định được tình cảm em dành  cho anh là gì nếu không muốn là anh sợ bản thân mình sẽ đơn phương.Thế nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra và mọi thắc mắc của anh đã có đáp án khi giữa đêm khuya ngày sinh nhật lần thứ 23 của anh em gọi điện chỉ để nói rằng:’’Yong oppa,hình như em bị bệnh rồi.Người em nóng rang,tim thì đập thình thịch,lòng thì cảm thấy khó chịu vô cùng khi thấy cảnh quay của anh và PSH unnie trong phim.Em bị sao thế này hả oppa,đáng lẽ ngày hôm nay em phải coi tập phim đầu tiên của anh trong phấn khởi mới phải,sao tất cả lại thành ra như thế này.Em…………’’ rồi vội vàng gác máy….Chắc lúc đó hay thậm chí sau khi hai đứa chính thức quen nhau thì em vẫn chưa biết tình cảnh của anh lúc đó như thế nào đâu nhỉ?Anh đã bị đóng băng mất vài phút ngay sau khi em ngượng ngùng chưa nói hết câu đã vội dập máy,để rồi sau khi kịp hiểu ra mọi chuyện thì lại cười như một thằng điên trước sự ngỡ ngàng của ba cậu em…..Anh hạnh phúc,thật sự lúc đó anh rất rất hạnh phúc,anh bật cười với cái cách em thốt ra một cách nhu ngơ những điều ấy mà không hề biết rằng nó giống như là lời tỏ tình trực tiếp dành cho anh vậy.Quả thật em không hổ danh là Seo Joo Huyn,luôn làm người khác phải bất ngờ mà đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác,em làm anh điêu đứng không biết bao nhiêu lần để rồi ngay lúc ấy khi nghe xong điều em nói thì anh hoàn toàn bị đánh gục….Thế nhưng mọi chuyện đã không chịu dừng lại để cho chúng ta một cái kết màu hồng xanh thay vào đó lại là một kết thúc toàn máu và nước mắt!’’

 

-Có lẽ ông trời muốn trừng phạt anh vì đã dành mất thiên thần của ông ấy cho riêng mình-Yonghwa mỉm cười chua xót

 

                                                                                       ***

 

-Minhuyk này!

-Vâng?

-Cậu cứ định như thế này mãi sao?’’diễn’’ hoài như vậy không mệt mỏi ah?

-Jonghuyn huynh,nếu huynh đang muốn nói đến chuyện đó thì tốt nhất là nên thôi đi,không ích gì đâu

-Minhuyk ah,ba năm rồi mà….

-Ba năm không phải là thời gian quá dài đâu huynh

-Nhưng cũng không hề ngắn,không phải sao?Thật sự huynh không thể hiểu nỗi tại sao cậu lại đối xử với Yonghwa huynh như vậy nữa,chúng ta là một gia đình cơ mà,vả lại trong chuyện đó cậu thừa biết Yonghwa huynh không hề có lỗi gì cả,và cậu cũng thừa biết người đau khổ nhất chính là huynh ấy….

-Em biết,em biết tất cả,thậm chí còn hiểu rõ mọi việc hơn huynh…

-Vậy thì tại sao cậu….

-Huynh luôn muốn hỏi một câu mà thực chất huynh đã biết trước câu trả lời ?

-…………………………..

-Em sẽ nhắc lại lần cuối cùng điều này một lần nữa và sau này em không muốn huynh lặp lại những câu tương tự để xoáy vào sự chịu đựng của em..

-……………………………..

-Đối với em Yonghwa huynh vẫn vậy,vẫn là người em ngưỡng mộ và tôn thờ,vẫn là một người anh cả mà em yêu thương và kính trọng nên tất nhiên em KHÔNG HỀ ghét bỏ huynh ấy.Bản thân em là người hiểu rõ hơn ai hết sự thật rằng huynh ấy không có lỗi gì cả.Tất cả là TẠI EM,tại em yếu đuối nên không thể đối diện với huynh ấy mà thôi….Huynh có biết cảm giác của em khi phải nhìn vào đôi mắt ấy không?Trái tim em như muốn ngừng đập,không khí xung quanh thì như bị rút cạn tới mức không thể thở được,em chỉ muốn phá nát mọi thứ xung quanh khi Yonghwa huynh dùng đôi mắt ấy,dùng đôi mắt CỦA CÔ ẤY để nhìn em.

-Minhuyk ah……….

-Đừng tỏ ra thương hại em!Em đã làm tốt vai trò của mình rồi,trước mắt mọi người em sẽ vẫn là đứa em trai ngoan ngoãn mà hai huynh thương yêu,sẽ tỏ ra gần gũi và quan tâm Yonghwa huynh,nhưng em chỉ xin một điều…một điều duy nhất là khi trở về thế giới của riêng em thì huynh và Jongshin đừng bắt em phải đối diện với cái sự thật tàn nhẫn ấy,đừng bắt em phải đối diện với Yonghwa huynh.Trước mắt mọi người em làm vậy là quá đủ rồi,đừng dồn em vào con đường cùng nữa,em….thật sự không thể chịu đựng được thêm đâu.

-Huynh……….

-Chỉ vậy thôi,kết thúc mọi chuyện ở đây đi,em nghĩ là mình nên ra đi ngủ thì tốt hơn

 

Bỏ lại sau lưng ánh nhìn bất lực và tiếng thở dài của Jonghuyn,Minhuyk đi vào phòng mà không ngờ rằng còn một người nữa đã vô tình nghe được cuộc nói chuyện của hai người..

Yonghwa đứng lặng sau tấm màn cửa ngoài ban công,bàn tay buông lơi và môi thì mín chặt.Tự nhủ đáng lẽ ra  không nên đứng im lặng ở đây hàng tiếng đồng hồ để rồi nghe được câu chuyện khiến tim thắt lại như bi giờ.


‘’her..thật phũ phàng…,vậy ra đây là lý do mà suốt mấy năm qua huynh không thể giải thích được vì sao trước thiên hạ cậu luôn đóng màn kịch vui vẻ còn khi không có ai thì cậu né tránh huynh ?....Chuyện gì đang xảy ra thế này?’’

 

Tất cả mọi chuyện đang đi theo một chiều hướng mà Yonghwa không hề nghĩ đến mặc dù trước đây anh đã ngờ ngợ rằng Minhuyk có tình cảm với Seohuyn nhưng anh đã thầm mong điều mình nghĩ là sai chứ không phải là sự thật như bây giờ.’’Minhuyk yêu Seohuyn?Vậy là trong suốt thời gian qua không chỉ có mình anh đau khổ,không chỉ có mình anh nhớ thương em trong nghẹn ngào mà còn cả đứa em mà anh yêu thương như máu ruột?’......Đưa nhẹ bàn tay lên chạm vào đôi mắt bỗng những lời nói ban nãy của Minhuyk hiện ra rõ trong tâm trí Yonghwa….’Không thể đối diện với ánh mắt này sao?Không thể chấp nhận khi huynh sử dụng đôi mắt của cô ấy để nhìn cậu sao?Nhưng Minhuyk ah,cậu cũng đâu biết rằng huynh thật sự cũng không chấp nhận được sự thật tàn khốc đó,cái sự thật còn đau đớn hơn nỗi đau của cậu hàng triệu triệu lần,cái sự thật đáng ghét rằng hàng ngày bản thân phải đối diện và sử dụng đôi mắt này?Thậm chí có lúc khi nhìn vào gương mà thâm tâm chỉ muốn đấm nát nó ra hàng ngàn mảnh.Đau và khó chịu lắm chứ nhưng phải làm sao đây khi đôi mắt này lại chính là điều duy nhất cô ấy để lại cho huynh.Minhuyk ah,cậu có thể hiểu được không?’’

          tobe cont.......

Bỏ qua

Trứng thối
3

Tặng hoa

Tán thành

Phản đối

Người vừa đánh giá (3 người)

Đăng bình luận Bình luận (13 bình luận)

Trả lời love_storm246 2011-10-4 12:55
truyện này e vik hả ? hay đấy nhưng bùn wa' . hix ss suýt khóc đấy . aigoo đọc truyện mà đau lòng wa' đi :((
Trả lời Đô_cholding 2011-10-4 19:10
love_storm246: truyện này e vik hả ? hay đấy nhưng bùn wa' . hix ss suýt khóc đấy . aigoo đọc truyện mà đau lòng wa' đi :((
hi.daeee
Tại tính em nó...giống tr ss ah,hi
Rất vui vì được biết ss.Cái Đô 92^^
Mà Đô đã gặp ss bao giờ chưa nhỉ?
Trả lời love_storm246 2011-10-4 22:15
hì chưa, ss mới tham gia diễn đàn thui . Cn này off sẽ gặp Đô ;)
Trả lời Đô_cholding 2011-10-4 22:23
love_storm246: hì chưa, ss mới tham gia diễn đàn thui . Cn này off sẽ gặp Đô ;)
Cn ni ss cũng đi hả^^
Ui,Đô lại có thêm 1 sister nhé.Hơi bị vui
Trả lời love_storm246 2011-10-4 22:25
hì ss cũng mong đến cn đi off để gặp Đô, gặp nhà mình  
Trả lời Đô_cholding 2011-10-4 22:29
love_storm246: hì ss cũng mong đến cn đi off để gặp Đô, gặp nhà mình   
Daee,hi.zậy đây là lần đầu ss đi hả?
Nhưng hok sao,vườn mình tính ai cũng yêu lắm,nên ss sẽ thân nhanh thôi
ah,mà ss ở chỗ nào?
Trả lời love_storm246 2011-10-4 22:51
uh lần đâu ss đi off ak . ss ở gò vấp lận . chạy lên hơi xa xíu , nhưng mà hem sao
Trả lời Đô_cholding 2011-10-4 22:53
love_storm246: uh lần đâu ss đi off ak . ss ở gò vấp lận . chạy lên hơi xa xíu , nhưng mà hem sao
ở đường nào vậy ss?Đô học ở gò vấp nek^^
Trả lời love_storm246 2011-10-4 22:58
thế ak , ss ở đường thống nhất . Đô bik hok .
Trả lời Đô_cholding 2011-10-4 23:14
love_storm246: thế ak , ss ở đường thống nhất . Đô bik hok .
dạ biết,cũng gần chỗ Đô học.hi,Cn ni off có gì chị em mình 88 tiếp nha,rồi khi nào đô đi học mà ss rảnh thì chị em mình ''thi thú'' với nhau^^.Bi giờ cũng trễ rồi,Đô học tí rồi đi ngủ đây,ss ngủ sớm đi nhé.Chúc ss ngủ ngon^^.Good bam
p/s:ah,để lại cho đô số phone của ss nhé
Trả lời love_storm246 2011-10-4 23:23
hì ok Đô , số ss là  0973 308 264 . ss tên Trang , nickname là Tâu , đô mún gọi sao cũng dc    . G9 nhá  
Trả lời viola 2011-11-3 20:53
đô em :|
ss đọc chưa dc nửa ko dám đọc tiếp
sao cho sèo của ss ............. vại :| :(((((((((((((((((((((((((
Trả lời Đô_cholding 2011-11-3 20:56
viola: đô em :|
ss đọc chưa dc nửa ko dám đọc tiếp
sao cho sèo của ss ............. vại :| :(((((((((((((((((((((((((
eo ôi,ss chưa đọc hết mà,đừng có đoán mò,tội đô

facelist

Bạn phải đăng nhập mới có thể bình luận Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|-‘๑’- YONGSEOVN ♥♥ GOGUMA HEAVEN -‘๑’-

Vietnamese translation by DCV

Powered by Discuz!

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Lên trên